Truy cập nội dung luôn

Cổng Thông Tin Điện Tử Huyện Bàu Bàng

People's Committee of Bau Bang

Đôi chân “đặc biệt” của Nhân

Trên thế giới có nhân vật Nick Vujicic, một người khuyết tật không có tay, một diễn giả đã truyền cảm hứng sống cho biết bao thế hệ trẻ. Đặc biệt ở Việt Nam có tấm gương thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký viết chữ bằng chân…Từ những tấm gương đó, hy vọng sẽ cho Thiện Nhân có thêm niềm tin, động lực để học được cách đứng lên và hướng tới một tương lai tươi sáng.

Đó là câu chuyện về tình bạn đẹp giữa em Tống Thiện Nhân và Nguyễn Quang Thắng ở lớp 1/4 trường Tiểu học Tân Hưng (xã Tân Hưng, huyện Bàu Bàng). Gần 1 năm học vừa qua, Thắng vừa là bạn vừa là “đôi chân” đặc biệt của Nhân trong những giờ học, giờ chơi ở trường. Tình cờ biết về câu chuyện của hai em trong chương trình “Tiếp sức đến trường” do Sở GD&ĐT tổ chức trong tháng 11 vừa qua, chúng tôi tìm về trường Tiểu học Tân Hưng để có thể biết thêm về đôi bạn đặc biệt này.

Nghị lực phi thường

Lúc chào đời đến với thế giới tươi đẹp này không chỉ có em Tống Thiện Nhân khóc mà ba mẹ của em cũng đau đớn tột cùng khi chứng kiến con trai mình không được lành lặn như bao đứa trẻ khác. Trong căn nhà trọ cũ chật chội nằm ở ấp 2, xã Tân Hưng, anh Tống Xuân Vũ, ba của Thiện Nhân nhớ lại, cách đây 6 năm vợ chồng anh vui mừng chuẩn bị mọi thứ để chào đón con ra đời. Nhưng ngày Thiện Nhân cất tiếng khóc chào đời cũng là lúc khiến cả gia đình cảm thấy bàng hoàng và xót xa. Thân thể đứa con trai nhỏ bé, yếu ớt và thiếu mất đôi chân. “Khi Nhân được sinh ra nhìn thấy con lòng tôi thắt lại. Hai vợ chồng chỉ biết ôm nhau khóc vì thương con sớm phải chịu bất hạnh. Khi đi khám thai, kết quả siêu âm đều bình thường. Vậy mà!...”, anh Vũ nghẹn ngào nói.

Đến bây giờ những câu hỏi hồn nhiên từ Thiện Nhân như “tại sao em có chân mà con không có chân”, “tại sao chân con lại không giống các bạn”…như cứa sâu vào lòng vợ chồng anh Vũ. Những lúc như vậy, vợ chồng anh Vũ chỉ biết ôm con vào lòng để vỗ về, an ủi và xoa dịu đứa con trai bé nhỏ của mình. Nghịch cảnh là vậy, thế nhưng với tình yêu thương trọn vẹn của ba mẹ dành cho mình, thời gian trôi qua những khiếm khuyết trên cơ thể lại được Nhân đón nhận bằng thái độ lạc quan và vui vẻ. Với sự hỗ trợ của ba mẹ Nhân đã tập đi được trên đôi tay của mình. “Thương con đến cháy lòng, vợ chồng tôi cũng chỉ biết nuốt lệ, động viên nhau cùng chấp nhận hoàn cảnh và cố gắng đồng hành cùng con, nỗ lực để lo cho con được cuộc sống tốt nhất. Hàng ngày, nhìn thấy con dùng hai tay chống xuống đất, nhấc bổng cơ thể nhỏ bé lên và lướt đi trên mặt đất vợ chồng tôi cũng xót xa lắm”, anh Vũ tâm sự.

Khi thấy các bạn cùng trang lứa đến trường, Nhân cũng đòi ba mẹ đưa đi học. Ước mơ đến trường của em cũng đã làm vơi đi nỗi buồn của ba mẹ, hàng ngày em đến trường học con chữ, vui chơi cùng bạn bè hòa nhập vào cuộc sống đời thường. Năm nay, Thiện Nhân học lớp 1 trường Tiểu học Tân Hưng. Ở ngôi trường mới này, Thiện Nhân đã được thầy cô và bạn bè tiếp thêm nghị lực để niềm vui đi tìm con chữ của em được trọn vẹn hơn.

Ấn tượng khi chúng tôi gặp Thiện Nhân đó là em học sinh nhỏ nhắn nhưng có gương mặt khôi ngô cùng nụ cười tươi. Cũng vì mang trên mình dị tật, nên thân hình Nhân có phần nhỏ con hơn so với sự phát triển của những bạn cùng trang lứa. Dù vậy, Nhân vẫn quyết tâm đến trường, vượt qua mặc cảm bản thân, luôn lạc quan và vui tươi và nở nụ cười rạng rỡ. Thiện Nhân chia sẻ: “Con rất vui khi được đi học với bạn bè, đến trường con được mọi người giúp đỡ và yêu thương. Con chỉ ước con được giống các bạn để có thể chạy nhảy, vui đùa thoải mái như vậy”.

Một điều ước duy nhất của Thiện Nhân đã làm cho chúng tôi phải rơi nước mắt. Hy vọng, với nghị lực của mình, không chỉ giúp Nhân vượt qua nghịch cảnh mà còn tiếp thêm động lực để ba mẹ Thiện Nhân cố gắng làm việc lo cho gia đình.

Đôi chân đặc biệt

Không có 2 chân, ở nhà Nhân được ba mẹ hỗ trợ còn đến lớp mọi sinh hoạt đi lại của em đã có một người bạn cùng lớp là Nguyễn Quang Thắng tình nguyện cõng em trên lưng, tình nguyện là đôi chân cho Nhân. Người bạn đó đã cõng em vào lớp, cõng em đi ăn, cõng em đi chơi, giúp Nhân từ việc lấy từng quyển sách, cái bút hay làm bất kỳ những việc khác. Và cứ thế đôi bạn cùng tiến đã cùng nhau vượt qua những khó khăn. Có mặt tại trường Tiểu học Tân Hưng, chứng kiến đôi bạn cõng nhau vui chơi dưới sân trường, hình ảnh đó khiến chúng tôi không khỏi xúc động và cảm phục. Gần một năm nay, toàn thể giáo viên cùng học sinh trường Tiểu học Tân Hưng đã quen thuộc với hình ảnh Thắng cõng Nhân trên lưng.

Những ngày đầu vào lớp 1, Thiện Nhân được bố chở đến trường rồi bế vào lớp rồi các hoạt động trong ngày nhờ cô giáo và các bạn cùng lớp giúp đỡ. Cô Nguyễn Thị Thiện, giáo viên chủ nhiệm lớp 1/4 cho biết, trong suốt thời gian học thấy Thiện Nhân gặp khó khăn trong những lúc di chuyển đi học Tiếng anh, đi ăn trưa. Nhìn ánh mắt mong muốn được ra ngoài chơi với các bạn trong giờ ra chơi của Nhân làm tôi suy nghĩ rất nhiều.

“Ban đầu tôi và các bạn trong lớp thay nhau hỗ trợ Nhân. Được vài tuần, Thắng là bạn cao to nhất lớp nên em ấy đã xung phong làm “đôi chân” cho Thiện Nhân. Mới đầu tôi cũng có hơi lo không biết Thắng có đủ sức khỏe và vững vàng để cõng Nhân hay không thế nhưng Thắng đã cố gắng và trở thành bạn đồng hành với Nhân từ đầu năm học đến nay”, cô Thiện chia sẻ.

Mỗi ngày cõng bạn ở trường, không biết bao lần tấm lưng của Thắng đẫm ướt mồ hôi vì mệt. “Những ngày đầu cõng bạn con chưa quen lắm nên đôi khi cũng thấy mệt. Nhưng nay con quen rồi nên con cảm thấy bình thường. Con rất vui khi mình có thể giúp bạn Nhân có thể được vui chơi với chúng con. Con chỉ mong con sẽ được đồng hành và giúp bạn Nhân nhiều hơn nữa”, Quang Thắng cười và nói.

“Nhân và Thắng tuy gia cảnh khó khăn nhưng cả hai đều là học sinh ngoan, vượt khó của lớp. Thắng từng là học sinh yếu của lớp nhưng kể từ khi đồng hành với Nhân, Thắng đã có những tiến bộ rõ ràng trong học tập. Biết hoàn cảnh của các em, nhiều thầy cô trong trường cũng dành sự quan tâm đặc biệt và luôn tìm cách giúp đỡ, động viên các em vượt khó để vươn lên học tốt. Tình bạn trong sáng của hai em luôn là niềm tự hào của thầy cô, học sinh trong trường”, cô Thiện cho biết thêm.

Ngày qua ngày, Thiện Nhân lớn lên trong vòng tay yêu thương của ba mẹ, bạn bè và thầy cô. Tình yêu thương đó là động lực, là niềm vui để em quên đi cơ thể mình thực sự khác biệt với mọi người. Em còn quá nhỏ để hiểu hết những bất hạnh của cuộc đời mình thế nhưng những kỷ niệm, tình yêu thương của những tháng ngày cắp sách đến trường và tình cảm của người bạn hàng ngày cõng em trên lưng sẽ là hành trang quý giá để mai sau Thiện Nhân cố gắng học hành trở thành người công dân có ích cho xã hội.

Chia tay trường Tiểu học Tân Hưng khi nắng chiều vẫn chói chang, dẫu biết con đường phía trước của đôi bạn ấy sẽ còn nhiều gập ghềnh, trắc trở, nhưng tin rằng với sự nghị lực vượt khó vươn lên của mình, đôi bạn ấy sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn và thực hiện được ước mơ về một ngày mai tươi sáng.


HỮU HOÀNG

Lượt truy cập: 5304

Tag: đôi chân “đặc biệt”

Đánh giá bài viết: